Đà Lạt nơi những ngọn tháp khói không bao giờ thấy

Nếu bạn là một người con miền biển, hay bạn sinh ra và lớn lên ở vùng đồng bằng, tôi sẽ không thắc mắc tại sao bạn lại thích một thành phố cao nguyên. Còn riêng tôi, một người sinh ra và lớn lên tại Bảo Lộc, một nơi có khí hậu tương đồng với Đà Lạt nhưng lại say mê thành phố mộng mơ ấy một cách kì lạ.

Đà Lạt hơn mười năm trước không sầm uất, không nhộn nhịp, không xô bồ, không chật chội, không nóng như bây giờ. Ngày ấy, một cô nhóc mới mười bốn, mười lăm tuổi rời xa vòng tay ba mẹ, một mình lên Đà Lạt trọ học. May nhất nhất lúc ấy cô nhóc ấy đã gặp được những con người tài năng, nhiệt huyết và sống rất “đời”. Con người ta không chạy theo những thứ xa hoa vật chất, họ sống như hòa vào thiên nhiên đặc biệt mà ông trời ban tặng cho vùng đất này. Họ có thể mỉm cười chào một người vô tình gặp trên đường, họ chậm rãi từ ăn uống đến đi đứng. Một vùng đất an lành nuôi dưỡng nên những con người dễ mến như vậy đấy.

Còn thiên nhiên Đà Lạt ngày ấy là bạt ngàn những rừng thông, tôi đã từng nghe trong hơi gió, có mùi thơm đặc trưng của thông, nghe thông reo trong gió chiều, cảm nhận cái lạnh len lỏi qua từng lớp áo khoác,. Buổi sáng mỗi khi chuẩn bị đi học đều nghe tiếng chuông nhà thờ con gà điểm. Tiếng chuông ấy đã in sâu trong tâm trí tôi, sau này khi sống ở Sài Gòn, phải hiếm hoi lắm mới nghe được tiếng chuông nhà thờ, tôi lại bồi hồi nhớ Đà Lạt. Đà Lạt đã lưu lại khoảng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời tôi, Đà Lạt năm ấy đã cho tôi một ước mơ, một mối tình đầu chớm nở, cho tôi một người thầy tuyệt vời mà rất lâu sau này những điều người ấy truyền đạt, vẫn luôn là kim chỉ nan hành động cho một người được cho là cố chấp như tôi.

Đà Lạt thành phố tôi yêu

Đà Lạt có ngành du lịch đem lại hiệu quả kinh tế nhưng phá đi vẻ hoang sơ ban đầu

Nhưng hiện giờ mọi thứ đã thay đổi quá nhiều, Đà Lạt đang dần biến thành một thành phố công nghiệp, mọc lên khắp nơi là công trình xây dựng, bê tông hóa, du lịch được thúc đẩy mạnh mẽ. Đà Lạt bây giờ trở nên xa lạ đối với những người từng gắn bó như tôi đây. Mỗi lần lên Đà Lạt đầy rẫy khách du lịch từ khắp nơi đổ về, đường sá vốn dĩ đã nhỏ hay lại kẹt xe, đông đúc, mệt mỏi. Những con người thông minh và tài năng đang biến phố núi trở thành một nơi đầu tư sinh lãi vào hạng bậc nhất, hỡi ôi, một nơi thuộc top những nơi đáng sống nhất Việt Nam dần biến thành miếng mồi ngon cho nhà đầu tư rót vốn. Khu du lịch, homestay mọc lên như nấm sau mưa, thế chân những lá phổi xanh ” rừng thông” của thành phố. Nếu ngày trước có người hỏi tôi, lên Đà lạt nên đi chơi những chỗ nào, tôi sẽ ú ớ và không thể trả lời, bởi đơn giản, người Đà Lạt không bao giờ đi du lịch, họ không biết tư vấn họ ra sao. Nhưng giờ thì khác hoàn toàn nếu có người hỏi tôi, tôi sẽ bảo họ lên google, vì chỉ cần search từ Đà Lạt, hằng hà sa số các địa điểm du lịch, các tour du lịch hiện ra, họ chỉ cần nghiên cứu rồi tự book phòng thôi. Tôi không thể làm tốt vai trò là một hướng dẫn viên du lịch. Vì tôi thực ra không theo kịp sự thay đổi chóng mặt của Đà Lạt.

Tôi chỉ mong Đà Lạt không thay đổi nữa, để Đà Lạt sống mãi trong tâm trí những người như tôi – một thành phố trong lành cả về không khí lẫn con người. Chí ít để Đà Lạt là một chỗ trú ẩn an toàn cho những tâm hồn cô đôi tội nghiệp có thể nương náu.