Chương 6: BỒ ĐỀ TỔ SƯ

Hắc Ám Tây Du | Chương 6: Bồ Đề tổ sư

“Tu Bồ Đề? Dĩ nhiên là tên phiền phức nhà ngươi? Ngươi tới đây làm gì?”

Chỗ hư không, một đạo nhân ảnh chậm rãi hiện lên, một thân đạo bào màu xanh, bình thản không có gì lạ. Trong tay trống trơn, sóng mắt bình thường. Tu Bồ Đề quay đầu lại nhìn một chút Tôn Ngộ Không trong kiếm trận, thản nhiên nói: “Ngộ Không, cũng đã có hơn ngàn năm thầy trò chúng ta không gặp rồi, ngươi vẫn tốt đấy chứ?”

Tôn Ngộ Không nói trong nấc nghẹn: “Đồ nhi tốt, đồ nhi rất tốt. Từ năm đó xa cách sư phụ, đồ nhi đều mỗi đêm ngày hoài niệm, nay cuối cùng cũng được thấy tôn nhan người. Sư phụ, sư phụ thân thể vẫn mạnh khỏe?”

“Coi như tiểu hầu tử ngươi còn có tâm, vi sư vốn dĩ thân thể an nhiên, chỉ là vì quan tâm con khỉ nhà ngươi mà có chút phiền não. ”

Tôn Ngộ Không chẳng để ý thương tích, quỳ xuống khóc nức nở mà dập đầu về phía Bồ Đề tổ sư liên tục: “Là đồ nhi bất hiếu đã chọc cho sư phụ phiền lòng, là đồ nhi bất hiếu.”

Tu Bồ Đề viền mắt cũng ửng đỏ, hiển nhiên trong lòng cũng không bình tĩnh như biểu hiện bên ngoài. Cổ tay khẽ chuyển, một viên đan dược nhẹ nhàng bay ra.

“Đón lấy, đây là Cửu chuyển Kim đan vi sư luyện chế, ăn đi. Cùng Thông Thiên ngạnh kháng, ngươi chắc là thụ thương không nhẹ.”

“Tạ ơn sư phụ, tạ ơn sư phụ.”

Tôn Ngộ Không giơ tay lên tiếp Kim đan bay tới, nhưng hắn cũng không có lập tức nuốt vào, mà là đưa về phía Trấn Nguyên Tử nói: “Lão ca, Kim đan này ngươi ăn đi, lão Tôn ta mình đồng da sắt, là Kim Thân bất hoại, không cần dùng đan dược này.”

Không đợi Trấn Nguyên Tử cự tuyệt, Tu Bồ Đề phất cổ tay, lại một viên Kim Đan bay vụt đến trong tay Trấn Nguyên Tử. Sau đó Tu Bồ Đề nhân tiện nói: “Viên Kim Đan kia dược hiệu quá bá đạo, cũng chỉ có con khỉ ngươi Kim Cương thân mới có thể hấp thụ nổi. Trấn Nguyên Tử, viên này chính là Cửu Thanh Tục Hồn Đan, đối với thương thế của ngươi cùng tu vi sẽ có nhiều chỗ tốt. Mặt khác, cành Bồ Đề này ngươi cầm đi, sau khi trở về, ngươi cho dung hợp vào Nhân Sâm Quả Thụ nó sẽ khôi phục nhanh chóng lại. Năm đó liệt đồ ta đánh bật linh căn của Nhân Sâm Quả Thụ, hiện tại Nguyên khí chắc còn không khôi phục được.”

“Sư phụ, đồ nhi đáng chết, là đồ nhi đem phiền phức cho sư phụ.”

“Tốt, những điều đó để sau hãy nói. Hai ngươi hãy mau lui ra, các ngươi vốn không phải là đối thủ của Thông Thiên giáo chủ, mọi chuyện còn lại cứ để cho ta.”

“Thật sự là sư đồ tình thâm nha, ta đây đều muốn làm cho cảm động. Haha”. Thông Thiên Giáo Chủ trào phúng.

“Con khỉ này hôm nay chết chắc rồi. Tu Bồ Đề, không nghĩ tới ngươi dĩ nhiên là sư phụ của Yêu Hầu, trách không được Yêu Hầu lại lớn mật như thế, chắc hắn nghĩ là có ngươi làm núi dựa mới dám như thế càn rỡ không kiêng nể gì cả. Sư đồ các ngươi quả nhiên là rắn chuột một ổ.

“Thông Thiên, ngươi không cảm thấy, ngươi nói nhảm tựa hồ là hơi nhiều quá sao?”

“Ngươi”. Thông Thiên Giáo Chủ tức giận mà không biết phản bác làm sao liền quay sang lão Quân nói:

“Sư huynh, ta chế trụ Tu Bồ Đề, ngươi thay ta dùng Tru Tiên Kiếm Trận diệt sát Yêu Hầu.”

“Tốt, sư đệ cẩn thận.”

“Ngộ Không, ngươi cùng Trấn Nguyên Tử hợp lực, trước dùng nhánh Bồ Đề thụ cố gắng bảo vệ bản thân, vi sư sẽ nhanh chóng tìm cách phá kiếm trận cứu các ngươi ra.”

“Vâng, sư phụ cẩn thận, không cần lo lắng cho chúng ta.” Tôn Ngộ Không cung kính lên tiếng.

Lập tức, Tu Bồ Đề bấm thủ quyết, phía sau liền xuất hiện hư ảnh một gốc Bồ Đề Thụ khổng lồ, cành lá xum xuê xuyên qua từng tầng mây. Thông Thiên giáo chủ cũng không dám chậm trễ chút nào, thủ quyết khẽ động, một đại chung to lớn che khuất cả bầu trời chợt xuất hiện ở phía trên đỉnh Bồ Đề Thụ, Hỗn Độn chi quang cùng Hồng Mông chi khí từ miệng chung đổ xuống, muốn che khuất hoàn toàn Bồ Đề đại thụ.

Mà Bồ Đề Thụ cũng không tỏ ra yếu thế, vô số Bồ Đề tử từ trên cây liên tiếp bay lên, trôi nổi phía trên đỉnh Bồ Đề cổ thụ chống lại Hỗn Độn chi khí của đại chung đang tỏa ra.

“Không nghĩ tới Tu Bồ Đề lại có tu vi kinh thế như vậy, sư đệ ngay cả chí bảo chứng đạo Hỗn Độn Chung cũng phải lấy ra đối kháng.” Thái Thượng Lão Quân đang điều khiển Tru Tiên tứ kiếm nhìn mà kinh hãi.

“Con khỉ chết tiệt kia, ngươi chịu chết đi. Dưới Tru Tiên kiếm trận, cho tới bây giờ còn chưa có người sống sót đi ra.”

“Không có người sống? Đó không phải là do chưa gặp phải chúng ta hay sao. Hắc hắc.”

Bỗng nhiên từ hướng Tây Thiên môn, sáu đạo thân ảnh như tia chớp bay tới hạ xuống bên trên kiếm trận, có xu thế hình thành đối kháng với Thái Thượng Lão Quân cùng Tru Tiên trận. Sáu người toàn bộ thân mình đều khoác chiến giáp, tay cầm thần binh uy phong lẫm lẫm, khí thế trùng thiên.

“Các ngươi là yêu quái phương nào, lại dám đến nơi này gây rối? Chẳng lẽ các ngươi không biết ta là Thái Thượng Lão Quân sao?”

“Thái Thượng Lão Quân, ngươi thì tính là cái vật gì? Muốn lấy nhiều khi ít?”

“Các huynh đệ, nói cho hắn biết, chúng ta là ai.”

Các Yêu Vương theo thứ tự lên tiếng:

 

“Ta, Bình Thiên Đại Thánh —— Ngưu Ma Vương.”

“Ta, Phúc Hải Đại Thánh —— Giao Ma Vương.”

“Ta, Hỗn Thiên Đại thánh —— Bằng Ma Vương.”

“Ta, Di Sơn Đại Thánh —— Sư Đà Vương.”

“Ta, Thông Phong Đại Thánh —— Mi Hầu Vương.”

“Ta, Khu Thần Đại Thánh —— Ngục Nhung Vương.”

 

“Ngươi, các ngươi, các ngươi thế nào lại tới nơi này? Đi đi, các ngươi đi mau a, lão Tôn ta không cần các ngươi cứu ta.”

“Hầu tử, năm đó là chúng ta có lỗi với ngươi, chúng ta thừa nhận năm đó quả thật chúng ta rất sợ chết, thời điểm khi Thiên binh đánh tới Hoa Quả Sơn, trừ ngươi ra, chúng ta đều chạy trốn. Thế nhưng lần này thì khác, hầu tử, lần này chúng ta không muốn phải chạy trốn nữa, hôm nay chúng ta tới đây, dù có là chết cũng phải là tử chiến ở đây.” Nói chuyện là Giao Ma Vương, tuy rằng vẻ mặt tràn đầy xấu hổ nhưng lại càng quyết tuyệt.

“Đúng vậy, hầu tử, là lão Ngưu có lỗi với ngươi nhất, bất quá lão Ngưu biết, xin lỗi huynh đệ ngươi một lần hai lần đều có thể nhưng quyết không thể có lần thứ ba. Lần này ta đem toàn bộ yêu chúng Tích Lôi Sơn đều mang đến.Hầu tử, lão ngưu ta quyết chiến tử cùng ngươi.”

“Còn có cả chúng ta, hầu tử, các ca ca không hi vọng ngươi có thể tha thứ cho chúng ta, nhưng hi vọng ngươi có thể tin tưởng chúng ta.”

Mà lúc này Tôn Ngộ Không, sớm đã khóc không thành tiếng. Người nào có thể biết, Tôn Ngộ Không hắn không phải là phẫn nộ, mà là ủy khuất. Năm đó tại Hoa Quả Sơn bảy Yêu Vương xưng Thánh, Tôn Ngộ Không nhỏ nhất, thế nhưng thời điểm Thiên binh đánh tới, tất cả đều trốn chạy, cũng chỉ có hắn dứt khoát ở lại nghênh chiến. Cuối cùng hắn bị trấn áp dưới Ngũ Hành Sơn đằng đẵng 500 năm. Trong này bi ai cùng ủy khuất, ai có thể biết.

“Các ngươi không bỏ rơi ta? Các ngươi không chạy trốn? Các ngươi không bỏ lại ta để ta một người chiến đấu?”

“Hầu tử ngươi yên tâm, lần này tuyệt đối sẽ không.”

“Tốt lắm, ta trước tạm thời tha thứ cho các ngươi. Bất quá cái nợ này, ngày sau ta sẽ tính tiếp với các ngươi.”

“Ha ha, hảo hảo, các huynh đệ, trước phá cái kiếm trận này cứu hầu tử đi ra.”

“Hừ, chỉ là sáu tên yêu vật, lại dám không xem ta ra gì, Tru Tiên Kiếm Trận há là các ngươi có thể phá vỡ? Thật là si tâm vọng tưởng.”

“Lão mũi trâu, ngươi chớ đắc ý, cho ngươi xem chút thủ đoạn của huynh đệ chúng ta.”

Nói xong, chỉ thấy Giao Ma Vương tế xuất một cái Linh Đang Thanh Đồng, sau đó Ngưu Ma Vương, Sư Đà Vương, Mi Hầu Vương nhao nhao đưa tay để tại hậu tâm Giao Ma Vương, đồng thời phát lực. Một cỗ pháp lực bàng bạc rót vào cơ thể Giao Ma Vương, thân thể Giao Ma Vương nổi lên từng vòng gân xanh, rất là kinh người.

“Đông Hoàng Chung, phá.” Một tiếng rống thế như bôn lôi, Giao Ma Vương đưa tay ra một chỉ, toàn bộ Yêu lực trong cơ thể truyền vào Thanh Đồng chung. Đại chung rung động không ngừng thanh âm bao phủ đến Tru Tiên Kiếm Trận trên bầu trời.

“Lão Bằng, giúp ta.” Giao Ma Vương thét lớn.

“Tốt.” Lập tức Bằng Ma Vương phi thân lên, huyễn hóa ra bản thể Già Thiên Đại Bằng, Ngục Nhung Vương đồng thời hai tay đẩy về trước, pháp lực cả người ngưng tụ, đám người Ngưu Ma Vương đồng dạng, dùng một thân Pháp lực đổ vào thân thể Bằng Ma Vương. Được Yêu lực Ngục Nhung Vương duy trì, Bằng Ma Vương hình thể càng to lớn thêm ba phần, hót lên một tiếng vang vọng tận trời, chư thiên phong vân rung chuyển, thậm chí ngay cả không gian đều có chút bất ổn xé ra từng khe nứt.

Lúc này Thái Thượng Lão Quân hoảng sợ thất sắc, tâm thần bấn loạn, râu tóc buông xõa, không còn dáng vẻ tiên phong đạo cốt. Hai mắt lão trừng lớn nhìn Bằng Ma Vương trước mắt, trong miệng lẩm bẩm nói: “Thế nào lại như vậy, làm sao lại có thể, điều này làm sao có thể, tại sao có thể là Côn Bằng hậu đại, làm sao có thể.”

Theo lời Thái Thượng Lão Quân lẩm bẩm, Thông Thiên như vậy cũng lộ ra vẻ khiếp sợ. Ai cũng không nghĩ tới, bất hiển sơn bất lộ thủy Bằng Ma Vương, dĩ nhiên là hậu đại của Yêu Sư Hỗn Bằng – Côn Bằng, đó chính là một cái Đại Yêu đồng dạng tồn tại cùng với Bàn Cổ a. Mà khiếp sợ lại không chỉ dừng lại đó.

“Thông Thiên, nhanh thu kiếm trận, nhanh, nhanh.”

Thông Thiên giáo chủ nhất thời khiếp sợ, còn chưa phản ứng kịp, chỉ thấy Thanh Đồng đại chung bảo quang bắn ra bốn phía, chỉ nghe ầm một tiếng, một trận hoàng chung đại lữ, chấn động cho toàn bộ Tam Giới đều rung chuyển.

Sau đó, chính là một tiếng rít gào giận dữ tê tâm liệt phế, Thông Thiên hắn trơ mắt chứng kiến Tru Tiên Kiếm Trận bị phá, Tru Tiên tứ kiếm lại bị hút vào bên trong đại chung. Hắn phun ra một ngụm máu tươi, Thông Thiên sắc mặt nhất thời tái nhợt.

“Dĩ nhiên là Đông Hoàng Thái Nhất Đông Hoàng Chung. Lại còn khẩu tuyên Ngũ Sắc Thần Quang, thảo nào có thể phá Tru Tiên Kiếm Trận.”

Trận pháp vừa phá Ngưu Ma Vương liền gầm lên: “Hầu tử, chạy mau, ở đây đã có chúng ta. Nhớ kỹ sứ mệnh của, mục tiêu của ngươi là Ngọc Hoàng đại đế.”

“Ngưu ca, lão Tôn ta không thể đi, ta đi các ngươi làm sao bây giờ?”

“Ha ha, chỉ là một Thái Thượng Lão Quân, lão Ngưu ta còn chưa tới mức sợ hắn.”

Hắn vừa mới nói xong, bỗng nhiên xuất hiện một mặt tiểu kỳ bảy tấc, trên mặt cờ có ba nghìn Thiên Ma lượn lờ, nhiếp tâm hồn người. Còn không đợi Ngưu Ma Vương phát giác, mặt cờ cuốn lên, sáu đạo Thiên Ma lượn lờ từ mặt phiên bò ra ngoài, sau đó từng đạo hướng về Ngưu Ma Vương sáu người bay đến.

“Ngưu huynh cẩn thận, đó Lục Hồn Phiên của Thông Thiên giáo chủ, đó chính là oán niệm của ba nghìn Đại Đạo Thiên Ma chết mà hóa thành. Có thể đả thương thiên đạo Thánh Nhân. Tuyệt không thể để sáu đầu thiên Ma chạm vào người, bằng không vạn kiếp bất phục a.” Trấn Nguyên Tử vội vàng lên tiếng nhắc nhở, hiển nhiên đối với Lục Hồn Phiên cực kỳ kiêng kỵ.

Có rất nhiều việc, dù tính toán chu toàn đến đâu, nhưng đều có những việc thường thường sẽ vượt qua tưởng tượng, đồng thời cũng nằm ngoài sự khống chế của bản thân. Tựa như đám Ngưu Ma Vương không ngờ đến, Thái Thượng Lão Quân chỉ bằng vào một mặt Thiên Ma Lục Hồn Phiên lại sẽ kinh khủng như vậy. Sáu đầu thiên Ma, mỗi một đầu so với đám Bằng Ma Vương cũng không có yếu hơn, thậm chí mơ hồ còn vượt qua nửa phần. Đó là kinh khủng bậc nào a.

 

Hết Chương 6: Bồ Đề tổ sư Xem tiếp Chương 7: Trư Bát Giới