Chương 7: BÁT GIỚI

Hắc Ám Tây Du | Chương 7: Bát Giới

“Hầu tử mau đi, nơi này đã có chúng ta, không cần lo lắng.”

Tôn Ngộ Không vốn cũng không phải là kẻ dài dòng, biết các huynh đệ đã chuẩn bị liều mạng, mà mục tiêu của hắn cũng không phải là đám người Thái Thượng Lão Quân. Thế là lập tức xoay người nhảy lên Cân Đẩu Vân. Ngay lúc đang muốn rời đi, bên tai chợt nghe tiếng Bồ Đề tổ sư truyền âm: “Ngộ Không, nhất định phải cẩn thận, Ngọc đế không phải là kẻ đơn giản. Tuyệt đối không được xem thường hắn.”

Tôn Ngộ Không không quay đầu lại, chỉ là trong mắt ánh lên kiên định, quay người rời đi.

“Các huynh đệ, đã đến lúc chúng ta cần liều mạng rồi, đường đường Yêu tộc Thất Thánh sao có thể bị một kiện pháp bảo ngăn cản.”

Nói xong lập tức sáu người nhao nhao hiện ra bản thể. Ngưu Ma Vương hiện ra một đầu trâu đen to như ngọn núi lớn, Giao Ma Vương biến thành một đầu giao long thế như sông dài, Đại Bằng Vương dang rộng cánh che phủ bầu trời. Chỉ duy nhất Mi Hầu Vương bản thể không những không có biến lớn hơn mà có xu thế càng thêm nhỏ lại. Sáu người biến về bản thể liền sử dụng tuyệt chiêu sở trường, tình thế bị áp chế ban đầu lập tức nghịch chuyển, sáu đầu Thiên Ma thương tích ngày càng nhiều, kéo dài thêm thời gian liền có thể bị tiêu diệt

Thông Thiên Giáo Chủ bị Bồ Đề dùng bản mệnh pháp bảo chế trụ, không còn cách nào phân tâm, chỉ có thể trơ mắt nhìn đám Thiên Ma bị tổn thương, nhưng trong mắt vẫn đầy tỉnh táo không chút nào nao núng.

“Sư huynh, ngươi còn chờ cái gì, mau dùng lò Bát Quái. Còn kéo dài thêm Thiên Ma sẽ bị phế mất.”

Thái Thượng Lão Quân cũng không nói lời nào, biểu tình lộ vẻ hung ác, phất ống tay áo một cái, tế ra bản mệnh pháp bảo lò Bát Quái. Ngay khi Bát Quái Lô xuất hiện, sáu đầu Thiên Ma nguyên bản đang bị trọng thương nhao nhao bay vào bên trong lò Bát Quái. Thái Thượng Lão Quân hai tay bắn ra liên hoàn, đủ loại linh đang diệu dược không ngừng đưa vào bên trong lò, hỏa diễm trong lò bát quái bỗng nhiên tăng vọt, hoàn toàn đem Thái Thượng Lão Quân cùng đám Thiên Ma bọc vào bên trong. Hỏa diễm dư âm thậm chí đẩy lui đám Ngưu Ma Vương về phía sau.

“Cái quái quỷ gì thế này, đây là ngọn lửa gì sao lại khủng khiếp như vậy? Tam Muội Chân Hỏa với ngọn lửa này chẳng khác nào phàm hỏa.”

Giao Ma Vương nhìn ngọn lửa mà nhất thời bị chấn nhiếp. Hắn vốn là thủy yêu, lửa vốn là khắc tinh trời sinh với hắn.

“Đây là Cửu Thiên Huyền Hỏa, là hỏa diễm bá đạo nhất trên thế gian. Không nghĩ tới Thái Thượng Lão Quân vậy mà lại có thể sở hữu ngọn lửa này.”

Không đợi Trấn Nguyên Tử nói xong, từ bên trong Bát Quái lô bị Cửu Thiên Huyền Hỏa bao bọc xông ra lục đạo hỏa diễm, nhao nhao bắn về phía Lục Thánh. Sáu Yêu Vương nhất thời hoảng hốt, Cửu Thiên Huyền Hỏa ở khoảng cách xa đã làm bọn hắn không chịu nổi, nếu là mặc cho ngọn lửa này chạm vào người, chính là hồn phi phách tán. Sáu người nhanh chóng rút bản thể, hóa thành hình người miễn cưỡng né qua. Nhưng vì hỏa diễm tới với tốc độ quá nhanh, Bằng Ma Vương mặc dù tránh được chỗ hiểm nhưng vẫn bị một tia hỏa diễm bắn trúng cánh tay. Cũng không thể xem thường tia hỏa diễm này, chỉ trong nháy mắt nửa cánh tay Bằng Ma Vương liền bị đốt trụi mà hỏa diễm vẫn tiếp tục lan rộng.

Bằng Ma Vương dù sao cũng là nhân vật hung ác, không nói hai lời tay phải vung lên, chém rụng nửa cánh tay trái vẫn còn đang bốc lên hỏa diễm. Mặc dù nhìn Bằng Ma Vương khá chật vật, lại bị đứt mất nửa đoạn cánh tay, thế nhưng đối với hắn một đại yêu mà nói, loại tổn thương này cũng không tính là quá nghiêm trọng, chỉ cần một viên Tục Cốt Sinh Cơ đan là cánh tay có thể mọc lại được rồi.

Thế nhưng cánh tay Bằng Ma Vương còn chưa kịp rơi xuống đất đã nghe hắn gầm lên một tiếng đầy sợ hãi cùng thống khổ. Mi Hầu Vương lắc mình một cái chạy tới phía Bằng Ma Vương lên tiếng hỏi: “Lão Bằng, thế nào rồi? Ngọn lửa hẳn là có gì đó quái lạ?”

Bằng Ma Vương đau đớn rít lên từng tiếng qua kẽ răng: “Lửa này không những đốt cháy bản thể mà còn có khả năng thiêu cháy cả linh hồn cùng thần thức.”

Trên đời lại có ngọn lửa hung ác như vậy, những người còn lại vừa nghe đều kinh hãi không thôi. Cuộc chiến này hiển nhiên đã không có cách nào đánh tiếp, Bằng Ma Vương chỉ vẻn vẹn bị dính lên một tia hỏa diễm liền thê thảm như vậy, mà hiện tại cả sáu đầu Thiên Ma đều đã phủ lên mình Cửu Thiên Huyền Hỏa. Càng hỏng bét chính là vì lo lắng cho Bằng Ma Vương, tất cả mọi người đều tập trung quay quanh bảo vệ hắn, dẫn đến bây giờ lại bị sáu đầu hỏa diễm Thiên Ma vây lại. Lần này, có muốn chạy thì cũng chạy không thoát.

Tựa hồ, mọi người đã lâm vào tuyệt cảnh.

Ngay lúc bọn người Bằng Ma Vương tính dùng pháp thuật thiêu đốt tính mệnh liều mạng, bầu trời bỗng nhiên từng tiếng Phạn âm rơi xuống, không gian bắt đầu chấn động, sau đó từng đóa Mạn Thiên Hoa Vũ trống rỗng xuất hiện, phiêu phiêu chiếm tràn ngập không gian. Nếu như chỉ đơn giản là hoa vũ thì đó chỉ xem là điêu trùng tiểu kỹ mà thôi, thế nhưng để Thái Thượng Lão Quân tim đập nhanh chính là, những đóa mạn vũ nhìn như phổ thông nhưng rơi xuống hỏa diễm trên người Thiên Ma, ấy vậy mà làm ngọn lửa đang cháy rừng rực trên sáu đầu Thiên Ma dần dập tắt. Chỉ trong chốt lát hỏa diễm trên người đã tan rã không còn một mống. Thế nhưng thiên hoa mạn vũ cũng không chỉ có bấy nhiêu mà càng lúc càng lớn, thậm chí toàn bộ không gian đã hoàn toàn bị che phủ không thấy chung quanh.

Thái Thượng Lão Quân biết cơn mưa hoa này hẳn là có điều gì đó kỳ lạ, nhanh chóng lấy lại tinh thần sau rung động ngắn ngủi, tập trung pháp lực ngưng tụ một luồng phong bạo muốn thổi tan mạn vũ, còn không đợi Thái Thượng Lão Quân thi triển phong bạo, mạn vũ từ từ thu nhỏ rồi dần biến mất. Thái Thượng Lão Quân tập trung nhìn vào, trong lòng không khỏi hoảng sợ, bởi vì sáu đầu thiên ma vậy mà biến mất hoàn toàn không thấy tăm hơi, tại vị trí Thiên Ma thình lình lại nhiều hơn sáu tên hòa thượng đầu trọc, chỉ bất quá sáu tên hòa thượng quần áo ngoại hình cùng sáu đầu thiên ma không khác nhau chút nào.

Đây coi như là đồ ngốc cũng biết là chuyện gì xảy ra. Sáu đầu Thiên Ma kinh qua hoa mạn vũ tẩy lễ, vậy mà biến thành Phật môn La Hán!

“Cái này, cái này là Độ Hóa Hoa Vũ. Làm sao có thể như thế! Thế gian này lại có người tu thành Độ Hóa Hoa Vũ?”

Bình thường cao cao tại thượng như Thái Thượng Lão Quân, vậy mà hôm nay lại liên tục thất thố nhiều lần như vậy, nếu như không phải sự tình quá mức quỷ dị, lão cũng sẽ không đến mức như thế.

“Độ Hóa Hoa Vũ? Đó là cái gì? Trấn Nguyên đại tiên, ngài kiến thức rộng rãi, Độ Hóa Hoa Vũ đến tột cùng là thứ gì?”

“Độ Hóa Hoa Vũ, vậy mà thực sự là Độ Hóa Hoa Vũ, lão đạo cuộc đời này lại có thể nhìn thấy Độ Hóa Hoa Vũ.” Trấn Nguyên Tử từ trong khiếp sợ lấy lại tinh thần, ánh mắt không ngừng sáng lên, trong lòng lại không ngừng cuồng hỉ. Nhìn sang bọn người Ngưu Ma Vương sau đó nói: “Độ Hóa Hoa Vũ tương truyền Bàn Cổ sinh thời, dưới chân có một gốc hoa. Theo Bàn cổ lớn lên, kinh lịch qua không biết bao nhiêu vạn năm, trời đất theo đó dần phân ra. Gốc hoa ấy cũng theo trời đất phân hóa cũng giống Bàn Cổ dần dần cao lớn. Vậy mà đối với Bàn Cổ sinh ra yêu thương. Bàn Cổ khi khai thiên tích địa kiệt lực mà bỏ mình, gốc hoa vì thương tâm cho nên tự tuyệt sinh cơ, tất cả cánh hoa đều điêu linh, mà những cánh hoa tàn lụi này rơi xuống chính là Độ Hóa Hoa Vũ.”

“Vậy hoa vũ này thì có tác dụng gì?”

“Độ Hóa Hoa Vũ, giống như cái tên của nó, chỉ có một cái tác dụng, đó chính là độ hóa, phàm là những kẻ mà cánh hoa đụng phải người, đều sẽ bị độ hóa. Mà độ hóa chính là tiến trình bên trong, độ hóa là tẩy lễ, cũng chính là tẩy não. Bất luận ngươi có thần thông bá đạo thế nào, đều không có chỗ dùng. Thế nhân có thể nhớ kỹ cái tên Bàn Cổ đại thần, cũng là bởi vì thiên địa này đã từng bị Độ Hóa Hoa độ hóa qua một lần, cho nên thế giới này hết thảy sinh linh đều sẽ bị áp đặt ý chí của Độ Hóa Hoa.”

“Nhưng tại sao, chúng ta không có bị độ hóa? Mà trước đó ta bị thương, tựa hồ cũng được chữa khỏi?” Bằng Ma Vương thụ thương nặng nhất cho nên cảm thụ đặc biệt rõ ràng.

“Ha ha, đây là bởi vì trận hoa vũ này là bằng hữu của chúng ta làm ra. Cho nên thiên ma bị độ hóa mà đối với chúng ta lại có tác dụng chữa khỏi thương thế.”

“Cố nhân? Là ai lại có đại thần thông như vậy?”

Còn không đợi Trấn Nguyên Tử trả lời, chỉ nghe thấy giọng nói đầy phẫn hận của Thông Thiên giáo chủ: “Là cao nhân phương nào dám phế đi sáu đầu thiên ma của ta, lại muốn dấu đầu lộ đuôi.”

Thông Thiên giáo chủ quả thực tức giận không nhỏ. Trước thì bị phá Tru Tiên kiếm trận không nói, lại bị Bồ Đề lão tổ kềm chế càng khiến hắn biệt khuất, nhưng bây giờ ngược lại thì tốt rồi, không biết nơi nào tới cao nhân lại phế đi của hắn sáu đầu thiên ma. Đúng là không để Thông Thiên giáo chủ hắn trong mắt mà.

Trong những lúc nguy nan, luôn có những người lại thích tại thời điểm mấu chốt mà xuất hiện làm người ta không ngờ tới. Tỷ như lúc này, Đường Tam Tạng lại đột nhiên xuất hiện.

Chỉ thấy nơi xa bay tới một tòa Kim Liên bảo tọa, chẳng qua đội ngũ này lại cực kỳ kì quái, phía trên ngồi hai người một nam một nữ. Nam khoác cà sa, tay cầm pháp trượng, đầu đội mũ Bì Lô, mặc dù ăn mặc bình thường, nhưng người lại tuấn mỹ dị thường. Bên cạnh lại có nữ tử khôn mặt khuynh quốc khuynh thành, một cái nhăn mày một nụ cười đều làm người cảnh đẹp ý vui, tuy mỹ lệ, lại không làm người ta sinh ra nửa điểm tà niệm. Hai người này, một chính là người năm xưa đi Tây Thiên thỉnh kinh, Đường Tăng Đường Tam Tạng. Mà nữ tử lại chính là năm đó Nữ Nhi quốc quốc vương, Tây Lương nữ vương.

Tạm không nói việc Đường Tam Tạng xuất hiện khiến Thông Thiên cùng Thái Thượng Lão Quân giật mình. Tôn Ngộ Không lúc này đã đánh tới cửa ra vào Ngọc Đế Lăng Tiêu Bảo Điện, đang chuẩn bị “giết tướng quá quan” chợt nghe phía sau truyền đến: “Hầu ca chậm đã”

Tôn Ngộ Không quay đầu nhìn một cái, chỉ thấy phía sau một kẻ cả người khoác Thương Long chiến giáp, đầu đội nón trùng thiên, chân mang giày phi vân khí thế hung hăng xông tới. Tôn Ngộ Không nghĩ cũng không cần nghĩ, hé mồm nói:

“Tốt cho một cái kim giáp Thiên tướng uy phong lẫm lẫm, đến rất đúng lúc.”

Dứt lời, cổ tay vung lên, Kim Cô Bổng phóng to gấp mấy chục lần, một gậy đập xuống. Đối diện kim giáp Thiên tướng cũng không yếu thế, trong tay xuất hiện một thanh Lang Nha bổng khổng lồ bên trên từng chiếc gai sắc nhọn lóe hàn quang cũng giơ lên ngạnh kháng Kim Cô bổng, một cỗ lực lượng khủng bố tràn ra, tựa hồ muốn đem bầu trời chọc ra một cái lỗ thủng.

Sau một khắc, một tiếng nổ rung trời truyền ra, ngay cả Lăng Tiêu Bảo Điện tựa hồ cũng lung lay một cái. Đợi âm hưởng giao chiến thoáng qua, liền thấy Tôn Ngộ Không cơ bắp hai cánh tay trướng lên một vòng, trên mu bàn tay nổi lên từng sợi gân xanh, hiển nhiên đang dùng cự lực. Mà đối diện viên Thiên tướng càng không chịu nổi, hai mắt trợn trừng, hộ thủ tí trên cánh tay phải đều hiện ra vài vết rách. Có thể thấy qua một lần giao thủ song phương đã dùng khí lực lớn đến đâu, chỉ sợ tùy tiện dư âm cũng đánh Thái Sơn tan thành bột mịn.

ai người tựa hồ lực lượng ngang nhau, lại lần nữa cứng đối cứng một kích, chẳng qua so với lần vừa rồi kém hơn không ít, hai người mượn lực lui lại kéo dài khoảng cách. Tôn Ngộ Không lộn nhào một cái đứng trên Cân Đẩu Vân, nhìn chằm chằm kim giáp Thiên tướng âm thầm đề phòng không thôi, trong lòng thầm nhủ: Không biết kim giáp Thiên tướng này ở đâu xuất hiện, không ngờ thực lực lại cao minh như thế, chỉ sợ không kém Nhị Lang thần, thậm chí nếu so đấu khí lực có khi còn vượt qua một chút. Thiên Đình lúc nào lại có hãn tướng bực này mà hắn lại không hề hay biết?

Nghĩ thì nghĩ như thế, nhưng chiến đấu thì lại không thể dừng lại, Tôn Ngộ Không âm thầm tụ lực, lại đập xuống một gậy, mà lúc này đối diện Thiên tướng kia liền la lên oai oái: “Biến thái, Hầu ca, ngươi cũng thực sự là biến thái a, lão ca ngươi đúng là vẫn hung hang có thừa, khí lực so với ta hiện tại còn muốn lớn hơn vài phần. Mụ nội nó, coi như là Thác Thiên Cự Viên cũng không thể khoa trương như vậy chứ, đem lão Trư Thương Long Giáp hộ thủ đều đánh rách tả tơi. Không chơi, không chơi nữa, lần này thua thiệt nặng rồi, thật là thiệt chết ta rồi.”

Nghe thấy kim giáp Thiên tướng khóc rống, Tôn Ngộ Không cũng nhất thời sững sờ, mặt đầy kinh ngạc: “Con heo ngốc, sao lại là ngươi?”

“Hầu ca ngươi không nhận ra ta? Ngươi cái tên Bật mã ôn này, uổng phí ngươi Hỏa Nhãn Kim Tinh mà cũng không nhìn xem một chút, lại thêm một gậy lão Trư ta thực sự là muốn toi mạng a.”

Năm đó trên đường thỉnh kinh, sớm chiều ở cùng nhau mấy chục năm, đối con heo này, Tôn Ngộ Không có thể nói là quen đến mức không thể nào quen hơn, chỉ bất quá nhìn thực lực hiện tại của Trư Bát Giới mà khiếp sợ không thôi, lại vẫn cảm thấy khó mà tin được. Phải biết năm đó vũ lực Trư Bát Giới thế nhưng là rất thấp, thấp đến mức ngay cả một trong Nhị Thập Bát tú là Khuê Mộc Lang hắn đều đánh không lại, nhưng bây giờ ngược lại tốt, so với Nhị Lang thần có khi đều mạnh hơn một bậc, chênh lệch một trời một vực như thế, thật sự là khó mà để cho người ta tin tưởng. Huống hồ, vừa mới thời điểm tại Nam Thiên môn Trư Bát Giới cũng không có hung mãnh như vậy nha.

“Lão Trư, ngươi con hàng này có phải hay không thừa dịp Thái Thượng Lão Quân không ở nhà, bưng mất Đâu Suất Cung của hắn a? Không phải vậy thực lực của ngươi làm sao bỗng nhiên tăng vọt nhiều như thế? Mau mau khai thật a, ngươi đã ăn hết bao nhiêu Kim Đan?”

“Con khỉ ngươi sao lại nghĩ xấu cho ta như thế, ta lão Trư nhân phẩm từ trước đến nay đường đường chính chính, làm sao sẽ ăn vụng kim đan của Lão Quân như huynh chứ, bất quá, hắc hắc, ta lúc tại Nuyệt cung trở về, gặp Đâu Suất Cung không có người trông coi, chỉ là tiện tay gom hết tiên đan cất dùm lão mũi trâu a, hắc hắc hắc.”

“Con heo chết, ta liền biết con hàng ngươi vẫn một mực nhớ thương tiên đan của lão mũi trâu đi, lần này cuối cùng đã được như nguyện sao, đến, cho Hầu ca mấy hạt, một gậy vừa mới kia cũng làm ta bị thương không nhẹ a. Hắc hắc”

“Hầu ca, lời này của ngươi là xem thường ta lão Trư đúng không, mặc dù ta bình thường tham ăn, thế nhưng tiên đan của Lão Quân cũng không phải đồ chơi phổ thông, ta đều biết phân chia thế nào a. Hắc hắc, hết thảy năm phần. Lão Sa, Bạch Mã, thêm sư phụ chúng ta năm người, mỗi người một phần. Đây, đây là phần Đại sư huynh ngươi, ngươi phần này thế nhưng là nhiều nhất a.”

“Hắc hắc, cái này còn không kém. Có tiến bộ a. Chẳng qua Bát Giới, tiên đan này cũng không thể ăn nhiều, năm đó ta ăn vụng của Lão Quân vài hồ lô, dược lực kia không nghĩ tới cũng quá mạnh đi, kém chút nữa liền đem ta no bạo thể. Nếu không phải đúng lúc Thái Thượng Lão Quân hắn dùng lò bát quái luyện ta đồng thời đem dược lực đều luyện hóa, đoán chừng cũng không có lão Tôn ta về sau để mà đại náo thiên cung a. Hắc hắc.”

“Yên tâm đi Hầu ca, tiên đan này ta thế nhưng một viên cũng chưa có ăn a, một thân pháp lực này, không phải nhờ tiên đan mà ra đâu. Hắc hắc.”

“Hả? Vậy rốt cuộc chuyện gì xảy ra, tranh thủ thời gian nói một chút, sau đó huynh đệ chúng ta giết đến Lăng Tiêu Bảo Điện, bứng cái long ỷ của Ngọc Đế lão nhi.”

“Việc này còn phải kể từ năm đó nói về, khi đó đệ cùng Hằng Nga yêu nhau, phạm vào thiên điều, Ngọc Đế muốn đem đệ đánh vào luân hồi thụ kiếp, thế nhưng lại lo lắng một thân pháp lực cùng ký ức của đệ Lục Đạo Luân Hồi không tẩy sạch được, dù sao đệ đã đắc đạo mười vạn năm có thừa, một thân pháp lực sớm đã dung hội quán thông, không phải đơn giản đánh vào luân hôi liền có thể rửa sạch. Cho nên về sau Ngọc Đế xuất thủ, đem một thân pháp lực của đệ tước đoạt, phong ấn vào cây quế bên trong Quảng Hàn cung. Cây quế trong cung Quảng Hàn hẳn huynh cũng biết, nó vốn là lông mi của Bàn Cổ đại thần biến thành. Ngọc đế mệnh lệnh Ngô Cương cả ngày lẫn đêm chặt cây cây quế, bởi vì bên trong có pháp lực của đệ, cho nên Ngô Cương mỗi khi chém cây quế một cái, pháp lực của đệ liền sẽ xói mòn một chút, đồng thời cũng tác dụng tới việc chữa trị của nó. Như vậy đến một ngày nào đó pháp lực của đệ sẽ xói mòn sạch sẽ, như thế đệ liền vĩnh viễn đã mất đi tiên tịch, vĩnh viễn biến thành phàm nhân.”

Nói đến đây, Trư Bát Giới ném vào miệng một viên tiên đan, sau đó liền khoanh chân ngồi xuống, nhanh chống khôi phục pháp lực vừa mới bị hao tổn. Mà Lang Nha bổng cũng biến thành một cây Cửu Xỉ Đinh Ba. Tôn Ngộ Không cũng đồng dạng ngồi xếp bằng, hồi phục pháp lực. Trư Bát Giới lại tiếp tục nói: “Chẳng qua Thiên đế hắn có điều không biết, lão Trư ta chân thân vốn là viễn cổ hồng hoang dị thú, Lôi Giác Phách Thiên trư, cùng Bàn Cổ đại thần có một tia huyết thống. Cho nên khi hắn khiến Ngô Cương ngày đêm chặt cây quế chẳng những không có làm pháp lực đệ suy giảm, ngược lại rèn luyện càng thêm tinh thuần, lại lây dính thêm một tia khí tức Bàn Cổ. Thế nên đệ là lần này đi Quảng Hàn cung chính vì thu hồi lại pháp lực. Giờ lão Trư ta so với năm đó Thiên Bồng Nguyên Soái lại càng vượt xa rất nhiều. Hiện tại pháp lực của đệ còn chưa có hoàn toàn dung hợp, nếu ngày sau có thể đem pháp lực bên trong cây quế đem luyện hóa hoàn toàn, hẳn thực lực so với bây giờ sẽ tăng gấp hai ba lần.”

Nghe Bát Giới nói xong, Tôn Ngộ Không đã kinh ngạc trợn mắt, trong lòng chỉ có một cái ý niệm trong đầu: Ngọc Đế hắn hố to!

 

Hết Chương 7: Trư Bát Giới Xem tiếp Chương 8: Tứ phương Đại đế